Tết là lúc người ta mong trở về, nhưng năm nay, giữa Tanzania xa xôi, Đỗ Hồng Thanh và Tống Trường Giang đón giao thừa tại văn phòng, giữ vận hành Ví Viettel Money giữa áp lực thị trường quốc tế.

Tết là thời khắc người ta mong được trở về. Trở về với gia đình, với mâm cơm tất niên, với tiếng cười quen thuộc và khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng. Nhưng Tết năm nay đặc biệt hơn bao giờ hết, giữa Tanzania xa xôi, Đỗ Hồng Thanh và Tống Trường Giang là hai trong số những kỹ sư của Viettel Software đón năm mới không bên mâm cơm gia đình, mà trong văn phòng dự án Ví Viettel Money, giữa những con số và áp lực vận hành của một thị trường quốc tế.

Đỗ Hồng Thanh (Chuyên viên Giải pháp nghiệp vụ, thuộc Trung tâm công nghệ đặc thù) chia sẻ rằng đây không phải lần đầu đón Tết xa nhà. Có lẽ vì thế mà cảm xúc không còn bồi hồi như thuở đầu tiên. Nhưng phía sau sự bình thản ấy là một bản lĩnh đã được tôi luyện. “Điều em lo nhất là làm sao khách hàng không bị mất tiền, công ty ví không bị thất thoát. Mỗi lần triển khai hay xử lý sự vụ liên quan đến tiền, em đều phải xác nhận kỹ với anh em thị trường để chắc chắn mọi tác động là chính xác.”
Ở tuyến đầu của một hệ thống tài chính, áp lực không đến từ thời gian làm việc kéo dài, mà đến từ từng giao dịch mang giá trị thực. Một sai sót nhỏ có thể ảnh hưởng đến niềm tin của cả thị trường. Vì vậy, mỗi thao tác đều phải chắc chắn, mỗi quyết định đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng.
Với Tống Trường Giang, đây là lần đầu tiên anh đón Tết xa nhà. Anh chia sẻ, đến thời điểm này vẫn chưa thấy quá bồi hồi. Có lẽ vì công việc cuốn đi tất cả. Từ sáng đến đêm muộn, cả đội quay cuồng trong khối lượng công việc lớn, nguồn lực hạn chế. Và khi sự cố ảnh hưởng trực tiếp đến khách hàng, họ không chỉ gửi email hay gọi điện, họ đến thẳng văn phòng. Có những hôm văn phòng đông kín người, tiếng trao đổi gấp gáp, ánh mắt lo lắng của khách hàng, áp lực dồn lên bộ phận chăm sóc khách hàng và cả đội dự án. Những kỹ sư như Giang không chỉ làm phần việc của mình, ai cũng phải xắn tay vào xử lý, kể cả những việc vốn không thuộc chuyên môn ban đầu.
“Đây là lần đầu tiên em xa nhà dịp Tết… Có lẽ đến đêm 29 sẽ thấy rõ hơn cảm giác đó.”
Có thể đến khoảnh khắc giao thừa, khi Việt Nam pháo hoa rực sáng, khi điện thoại rung lên những cuộc gọi chúc Tết từ gia đình, cảm xúc mới tràn về. Nhưng ngay lúc này, điều Giang nhìn thấy rõ nhất không phải là nỗi nhớ nhà mà là trách nhiệm. Đó là trách nhiệm với dự án triệu đô mà mình đang tham gia, trách nhiệm với hàng nghìn, hàng vạn người dùng ví điện tử tại Tanzania và trách nhiệm với đội ngũ đang cùng mình đứng ở tuyến đầu. Và có lẽ, khoảnh khắc khiến anh nhận ra công việc này thực sự có ý nghĩa, không phải khi hệ thống vận hành trơn tru trở lại, mà là khi nghe một lời “cảm ơn” từ khách hàng, từ đối tác, từ những đồng nghiệp bản địa đã cùng nhau vượt qua căng thẳng.
Tết ở Tanzania không có sắc đào trước hiên, không có mâm cơm tất niên đủ đầy. Nhưng Tết không vì thế mà thiếu đi ý nghĩa. Ở một góc nhìn khác, đó vẫn là một cái Tết đủ đầy, khi trách nhiệm không bị ngắt quãng bởi khoảng cách địa lý và sự hiện diện không chỉ được đo bằng việc ở cạnh nhau mà bằng việc cùng nhau giữ cho mọi thứ vận hành trọn vẹn.
Có những mùa xuân được đón bằng tiếng cười bên gia đình. Có những mùa xuân được ghi nhớ bằng một dự án ở nơi cách quê hương nửa vòng trái đất. Nhưng dù ở đâu, khi yêu thương vẫn được kết nối và trách nhiệm vẫn được giữ trọn, thì Tết, theo cách riêng của nó, vẫn là một cái Tết vẹn toàn.